Tóm Tắt – Đắc Nhân Tâm

Có điều gì dành cho tôi trong quyển sách này? Trở thành bậc thầy trong việc điều khiển người khác.

Bạn có bao giờ đôi lúc gặp khó khăn trong việc kết bạn? Hay tranh luận với người khác mà vẫn không thể thay đổi cách nghĩ của họ? Bạn cảm thấy mối quan hệ giữa bạn với đồng nghiệp, khách hàng có thể cải thiện tốt hơn?

Đừng tìm đâu xa – hướng dẫn chấm dứt để vượt qua những tai ương này ở ngay đây.

Những điều này gồm một số kỹ thuật chính được trình bày trong tác phẩm tự lực kinh điển của Dale Carnigie – Đắc nhân tâm

Bằng cách áp dụng những kỹ thuật đơn giản, cụ thể này, bạn sẽ trở thành một người, một chuyên gia, một nhà lãnh đạo được yêu mến, có tài thuyết phục và hiệu quả.

Vậy còn chờ gì nữa? Hãy lặn xuống sâu để khám phá những bí mật đã giúp hàng triệu người.

Bạn cũng sẽ học được:

tại sao bạn không bao giờ nên chỉ trích người khác;

tại sao Jim Farley học thuộc tên 50,000 người; và

tại sao, nếu bạn muốn thay đổi người khác, bạn nên hành động như một thợ cắt tóc.

Nếu bạn muốn mọi người yêu quý bạn, đừng chỉ trích họ.

khen_ngoi

Khi phi công thử nghiệm máy bay nổi tiếng Bob Hoover bay vòng lại từ một triển lãm hàng không ở San Diego thì bất ngờ cả hai động cơ của ông đều bị chết. Thông qua một số kỹ thuật bay ấn tượng, ông ta đã có thể hạ cánh máy bay, cứu những người trên máy bay. Thật không may, máy bay đã bị hư hỏng nặng.

Lý do cho sự cố động cơ bi thảm là do cánh quạt đã vô tình chứa đầy nhiên liệu máy bay.

Trở lại sân bay, Hoover gặp người thợ đã mắc lỗi. Chàng trai trẻ rơi nước mắt, nghĩ Hoover phải giận dữ đến mức nào khi bỏ đi chiếc máy bay đắt tiền của mình và mối nguy hiểm gây ra cho ba người trên máy bay.

Vậy Hoover có mắng, gắt gỏng hay chỉ trích với anh ta không?

Không hề. Thực tế, Hoover nói rằng để thể hiện niềm tin của mình vào người thợ máy đã học được một bài học, ông muốn anh ta chăm sóc máy bay của mình vào ngày hôm sau.

Lý do cho lòng nhân từ của Hoover có lẽ là vì ông ấy biết một điều mà nhà tâm lý học B.F. Skinner đã phát hiện ra từ lâu: động vật được khen thưởng vì hành vi tốt sẽ học hiệu quả hơn những con bị trừng phạt vì hành vi xấu.

Cũng tương tự như loài người: chỉ trích người khác không khuyến khích được họ thay đổi hành vi vì họ không được thúc đẩy bởi lý trí mà chủ yếu là cảm xúc. Do đó, người bị bạn chỉ trích không thực sự lắng nghe điều bạn nói. Họ chỉ cảm thấy như bản thân bị tấn công, và phản ứng tự nhiên của họ sẽ là đào sâu và đánh trả.

Vậy nên lên tiếng chỉ trích có thể giúp bạn xả cơn nóng giận, về lâu dài, nó sẽ khiến người khác ít yêu quý bạn hơn.

Nhiều người thành công thực sự đã tạo thói quen không bao giờ công khai chỉ trích người khác. Chẳng hạn, Benjamin Franklin tuyên bố rằng bí mật thành công của ông là “không nói xấu với bất kỳ ai.”

Abraham Lincoln cũng học được bài học này. Ông thường công khai chỉ trích đối thủ của mình cho đến một ngày, sự chỉ trích của ông ta đã xúc phạm ai đó đến nỗi ông bị thách đấu trong một cuộc đấu kiếm! Cuộc đấu tay đôi chỉ bị hủy bỏ vào giây phút cuối cùng, và từ đó trở đi, ông ngừng công khai chỉ trích người khác. Ngay cả trong cuộc Nội chiến, ông đã nổi tiếng bởi câu nói với những người gay gắt về người miền Nam “Đừng chỉ trích họ; họ chỉ làm những gì chúng ta sẽ làm trong hoàn cảnh tương tự.”

Chỉ trích ai đó rất dễ dàng, nhưng cần khí chất để thông hiểu và tha thứ cho người khác về những sai lầm và thiếu sót của họ.

Vậy nếu bạn muốn mọi người yêu quý bạn, hãy nghĩ xem tại sao họ lại làm như thế, chấp nhận những thiếu sót của họ và biến nó thành một quy tắc để không bao giờ chỉ trích họ một cách công khai.

Nếu bạn muốn người khác giúp đỡ mình, thường xuyên thể hiện sự đánh giá cao của bạn và cho họ thấy tầm quan trọng của họ.

Một trong những động lực mạnh nhất gây dựng nên hành vi con người là mong muốn được người khác đánh giá cao; tất cả chúng ta đều thích được khen ngợi và được nghe rằng chúng ta đang làm tốt công việc.

Một số người thậm chí còn cho rằng tất cả nền văn minh cuối cùng đều dựa trên khát vọng trở thành người quan trọng. Sự khao khát được chấp thuận và khen ngợi của chúng ta khiến chúng ta leo lên những ngọn núi cao nhất, viết tiểu thuyết và lập ra các công ty trị giá hàng triệu đô la.

Không ai là miễn nhiễm với sự khao khát trở nên quan trọng và được đánh giá cao này. Hãy để ý rằng ngay cả danh hiệu của George Washington cũng có một phần ghi là “Sức mạnh của Ngài, Tổng thống Hoa Kỳ.”

Nhưng bạn không cần phải trao tặng cho ai đó một danh hiệu đặc biệt để thể hiện sự đánh giá cao của bạn. Sẽ là đủ khi sử dụng các cụm từ đơn giản như “cảm ơn bạn” và ‘tôi xin lỗi”, trong khi điều đó cũng là khen ngợi chân thành, trung thực.

Đừng cho mọi người thấy những lời tâng bốc giả tạo, họ sẽ biết. Thay vào đó, hãy ngừng suy nghĩ về bản thân một lúc và tập trung vào những điểm tốt của người đang đứng trước mặt bạn.

Ngoài ra, hãy chắc chắn làm cho người khác cảm thấy quan trọng. Để có được suy nghĩ đúng đắn, hãy thử suy nghĩ như Ralph Waldo Emerson, người nói rằng mọi người anh ta gặp đều vượt trội hơn anh ta, vì vậy luôn có điều gì đó để học hỏi và đánh giá cao ở người khác.

Hoặc nghĩ về Quy tắc vàng: hãy đối xử với người khác tương tự như cách bạn muốn người khác đối xử với mình.

Vì vậy, lần tới khi bạn thấy một nhân viên phục vụ ở đâu đó mệt mỏi, buồn chán, bị đánh giá thấp, hãy cố gắng thắp sáng ngày của họ với một vài lời đánh giá cao. Chẳng hạn, tác giả đã từng muốn cổ vũ một nhân viên bưu điện buồn chán, và vì thế anh ta nói: “Tôi ước gì mình có mái tóc như của bạn.”

Trước lời khen bất ngờ này, khuôn mặt nhân viên bưu điện sáng bừng lên ngay lập tức, và họ đã có một cuộc trò chuyện thú vị.

Để lời đánh giá cao như những tia lửa nhỏ như thế này trong sự tỉnh thức của bạn và bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy mọi người phản ứng tích cực như thế nào khi sự khao khát được công nhận của họ đã đạt được. Bạn sẽ sớm trở thành người mà người khác yêu quý và thích làm việc cùng. Và tuyệt nhất là bạn sẽ có tác động tích cực đến cuộc sống của những người xung quanh.

Nếu bạn muốn mình có ấn tượng tốt, hãy mỉm cười.

mim_cuoi

Ngày xửa ngày xưa, một nhà môi giới chứng khoán ở New York tên là William B. Steinhardt đã quyết định thử một cái gì đó mới theo lời khuyên của tác giả. Trước nổi danh là một người càu nhàu, hiếm khi mỉm cười trong cuộc sống cá nhân hoặc nghề nghiệp của mình, Steinhardt đã cam kết chỉ đơn giản là mỉm cười nhiều hơn bằng cách nói chuyện với mình trong gương vào buổi sáng khi thí nghiệm của ông bắt đầu.

Ông bắt đầu ngày mới bằng cách mỉm cười với vợ, rồi mỉm cười với người gác cửa của tòa nhà, sau đó là nhân viên thu ngân tại gian hàng tàu điện ngầm, sau đó là các thương nhân trên sàn giao dịch và các đồng nghiệp trong văn phòng.

Kết quả ư?

Mọi người bắt đầu mỉm cười với ông. Ở nhà, Steinhardt nói rằng đã có nhiều hạnh phúc hơn trong hai tháng đầu thử nghiệm so với cả năm trước đó. Hơn thế nữa, ông nhận thấy rằng trong công việc, những lời phàn nàn và bất bình dễ giải quyết hơn, mang lại cho ông nhiều doanh thu hơn trước đây. Nói tóm lại, ông là một người đàn ông giàu có, hạnh phúc hơn.

Như câu chuyện cho thấy, một nụ cười có thể đi cả chặng đường dài.

Nếu ai đó chúng ta mới gặp lần đầu cười với ta, chúng ta có xu hướng tự động thích họ. Nụ cười của một đứa bé chẳng hạn, ngay lập tức khiến chúng ta cảm thấy ấm áp và gọn sóng trong lòng, cũng như nhìn thấy một con chó vẫy đuôi thích thú khi nhìn thấy chúng ta.

Vì vậy, nếu bạn muốn làm cho mình trở nên đáng quý ngay lập tức với ai đó, hãy cho họ thấy rằng bạn rất vui khi thấy họ bằng cách mỉm cười. Khi họ thấy bạn hạnh phúc như thế nào khi gặp họ, họ sẽ không kìm được sự vui mừng khi gặp bạn.

Và nếu lợi ích đó chưa đủ, các nhà tâm lý học cũng đã phát hiện ra một tác dụng phụ tích cực của việc mỉm cười: dường như mối liên hệ giữa cảm xúc tích cực và nụ cười không phải là con đường một chiều; mỉm cười có ý thức có thể dẫn đến những cảm xúc tích cực, giống như những cảm xúc tích cực có thể dẫn đến mỉm cười.

Nói cách khác, mặc dù một nụ cười không tốn kém gì, bạn có thể sử dụng nó để nâng đỡ tinh thần của bạn và của những người khác. Quả là hời!

Nếu bạn muốn cười nhiều hơn nhưng lại không thể, hãy thử tự ép mình: huýt sáo, hát hoặc ngân nga một giai điệu! Làm như thể bạn đã vui vẻ và bạn sẽ sớm thấy mình trở nên hạnh phúc hơn.

Tên mọi người là thứ âm thanh ngọt ngào nhất họ biết.

Jim Farley mất bố khi ông 10 tuổi. Là con trai cả trong gia đình, ông làm việc tại một lò gạch để trả các hóa đơn. Mặc dù chưa bao giờ nhận được nhiều sự giáo dục, nhưng đến năm 46 tuổi, Jim là Tổng cục Bưu điện và Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Dân chủ.

Vậy bí mật cho sự thành công của ông là gì?

Farley sớm nhận ra rằng mọi người quan tâm đến tên của họ nhiều hơn tất cả các tên khác trên thế giới cộng lại. Ghi nhớ và gọi tên mỗi người là một cách tinh tế nhưng mạnh mẽ để lấy lòng họ, và đây là điều mà Farley cực kỳ lão luyện. Khi tác giả hỏi ông ta có đúng là ông có thể nhớ tên của 10.000 người không, Farley đã sửa lại bằng cách nói rằng ông ấy có thể gọi 50.000 người bằng tên của họ!

Tương tự, Theodore Roosevelt nổi tiếng với tất cả các nhân viên của mình vì ông ấy có thói quen chào hỏi tất cả mọi người bằng tên của họ. Ông ấy cũng cố tình dành thời gian để lắng nghe họ và cố gắng nhớ những gì họ nói để có thể tham khảo lại sau. Bằng cách này, ông đã cho người khác thấy sự đánh giá cao của mình, và thứ ông đã nhận lại được nhiều hơn nữa.

Vì vậy, để giành được sự ưu ái của ai đó, hãy chắc rằng bạn nhớ tên của họ và sử dụng nó trong cuộc trò chuyện thường xuyên.

Bằng cách nào?

Chà, Napoleon đệ tam, Hoàng đế Pháp, tự hào rằng kỹ thuật sau đây cho phép ông ta nhớ tên của mọi người mà ông ta gặp:

Hãy chắc chắn rằng bạn đã nghe được cái tên khi nó xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện và yêu cầu nó được lặp lại hoặc thậm chí đánh vần nếu cần. Sau đó nhắc lại nó cho người đối diện nhiều lần để liên kết cái tên với người mà bạn nói chuyện. Cuối cùng, khi bạn một mình, hãy viết nó ra để thực thi bộ nhớ.

Và bạn không dừng lại ở việc nhớ tên người khác. Tác giả đã tạo thói quen tìm ra ngày sinh nhật của những người mà ông gặp để ông có thể gửi cho họ một bức thư hoặc bức điện tín chúc mừng họ. Bạn có thể tưởng tượng những người nhận phải đánh giá cao như thế nào, nhất là khi tác giả là người duy nhất đã nhớ!

Nếu bạn muốn trở nên thú vị, hãy là một người biết lắng nghe, người thực sự quan tâm đến người khác.

Một lần, tác giả đã tham dự một bữa tiệc tối ở New York, nơi ông đã gặp một nhà thực vật học. Chưa bao giờ gặp trước đây nhưng tác giả đã nghe anh ta hàng giờ, bị thu hút bởi những mô tả về thực vật và thí nghiệm kỳ lạ. Sau đó, nhà thực vật học đã nhận xét rằng ông thực sự là “nhà đối thoại thú vị”

Nhưng có điều là, tác giả hầu như không nói gì cả. Ông chỉ đơn thuần là một người biết lắng nghe và quan tâm.

Vì vậy, hóa ra bí mật để trở nên thú vị chỉ đơn giản là quan tâm đến người khác.

Tất cả chúng ta đều yêu thích một người biết lắng nghe, đặc biệt là khi họ khuyến khích chúng ta nói về bản thân mình.

Nhưng sao lại thế?

Công ty Điện thoại New York đã thực hiện một nghiên cứu về những từ được sử dụng thường xuyên nhất trong các cuộc trò chuyện qua điện thoại. Bạn có thể đoán từ nào đứng đầu danh sách không?

“Tôi…”

Con người luôn thích nói về bản thân họ, đó là lý do tại sao chúng ta luôn vui mừng khi gặp một người có chung sở thích này.

Vì vậy, nếu bạn muốn trở nên đáng quý và thú vị hơn, hãy ngừng nói và chỉ lắng nghe. Hỏi người khác về bản thân và khuyến khích họ nói lâu.

Khi trò chuyện, hầu hết mọi người đều quá bận tâm với những gì họ muốn nói tiếp theo đến nỗi họ hầu như không lắng nghe người khác.

Lắng nghe thực sự có nghĩa là thực hiện một nỗ lực có ý thức để cung cấp cho người khác sự chú ý đầy đủ của bạn. Và lợi ích của phương pháp này là đáng kể.

Ví dụ Sigmund Freud nổi tiếng với tài lắng nghe của mình. Ông ấy xuất sắc trong việc cho người khác thấy ông cảm thấy thú vị về mọi điều họ nói, và đổi lại họ cảm tháy hoàn toàn thoải mái khi tiết lộ ngay cả những cảm xúc và trải nghiệm riêng tư nhất với ông.

Mặt khác, nói về bản thân quá nhiều, không lắng nghe người khác và liên tục ngắt lời họ sẽ ngay lập tức khiến bạn khó ưa vì những điều này báo hiệu rằng bạn đã tự cho mình là trung tâm.

Vì vậy hãy thử lắng nghe. Đặt câu hỏi về những thành tựu của người khác và về bản thân họ để họ có thể nói điều họ yêu thích, và bạn có thể ngạc nhiên về sự kết nối sâu sắc bạn đặt ra.

Suy nghĩ về điều người khác muốn và nói về điều quan trọng với họ.

Bạn có thích dâu không? Có thể.

Nhưng nếu bạn định đi câu cá, bạn có muốn mấy con cá làm mồi cho lưỡi câu của bạn không?

Tất nhiên là không, bởi vì trong câu cá không quan trọng bạn muốn gì. Cái quan trọng là con cá muốn gì.

Tương tự, nếu bạn muốn ai đó làm điều gì đó, bạn nên nghĩ về điều đó theo góc nhìn của họ: làm thế nào bạn có thể khiến họ muốn làm điều đó?

Ví dụ, tác giả đã từng đặt một phòng họp ở khách sạn để tổ chức liên tục 20 bài giảng thì đột nhiên ông được báo rằng giá của căn phòng tăng gấp 3 lần.

Biết rằng mình sẽ phải suy nghĩ về điều ban quản lý khách sạn muốn, ông viết một lá thư cho họ, phác thảo những ưu và nhược điểm của khác sạn về việc tăng giá. Ví dụ, ông nhận định rằng bằng cách tăng giá họ sẽ có phòng họp cho các sự kiện khác, vì tác giả không đủ khả năng trả tiền thuê, nhưng mặt khác, họ sẽ mất đi sự quảng cáo miễn phí mà họ có được từ các bài giảng của tác giả.

Do đó, khách sạn đã xem xét lại và chỉ tăng giá thêm 50%.

Một lời khuyên quan trọng khác để giành được sự ưu ái của ai đó là hãy trở nên hiểu biết và nói về những điều quan trọng đối với họ.

Ngày xửa ngày xưa, một người đàn ông tên Edward L. Chalif cần một ân huệ. Một đại hội hướng đạo sinh sắp diễn ra ở châu Âu và anh ta muốn chủ tịch của một trong những tập đoàn lớn nhất nước Mỹ phải trả chi phí cho 1 người tham gia.

Trước cuộc họp, Chalif đã nghe nói rằng chủ tịch của công ty có 1 tấm séc một triệu đô la và rõ ràng rất tự hào về điều đó. Với thông tin này, anh đã gặp người chủ tịch, nhưng thay vì bắt đầu với yêu cầu, Chalif hỏi về tấm séc: Có thật không? Anh ta có thể nhìn tấm séc không? Anh chắc chắn rất thích việc nói với các chàng trai hướng đạo sinh rằng anh ấy đã nhìn thấy một tấm séc thực sự với giá một triệu đô la!

Chủ tịch công ty vui vẻ làm theo, vui vẻ kể lại câu chuyện về tấm séc.

Sau đó, khi Chalif giải thích về chủ đề của cuộc họp, người chủ tịch ngay lập tức đồng ý thanh toán các chi phí của không chỉ một mà năm chàng trai hướng đạo sinh và tự mình đến Paris để đưa đoàn đi thăm quan xung quanh.

Như bạn có thể thấy, mọi người trở nên rất thích những người nói về những điều họ quan tâm đến, chẳng hạn như công việc, sở thích hoặc séc triệu đô.

Một ví dụ khác, hãy xem xét Theodore Roosevelt. Bất cứ khi nào ông ấy sắp gặp một người mới, ông sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc họp bằng cách đọc mọi thứ có thể về mối quan tâm của đối phương. Ông hiểu rằng con đường để chạm đến sự ân sủng của ai đó là nói về những điều họ coi trọng nhất.

Và nếu bạn không chắc chắn về điều người khác quan tâm, hãy nhớ rằng có một chủ đề mà mọi người đều quan tâm: bản thân họ. Như Benjamin Disraeli đã nói: “Nói chuyện với mọi người về bản thân họ và họ sẽ lắng nghe hàng giờ.”

Tránh tất cả xung đột – chúng không giúp bạn chiến thắng

Một người đàn ông tên Patrick J O’Haire từng tham dự lớp học của tác giả. Anh ta là nhân viên bán hàng cho Xe tải trắng và rất dễ xảy ra tranh cãi. Thật vậy, anh ấy tận hưởng mọi cuộc xung đột. Nếu một khách hàng nói bất cứ điều gì xúc phạm về xe tải của anh ta, O’Haire sẽ sớm đưa ra một cuộc tranh cãi gay gắt, mà anh ta thường giành được sự hài lòng tuyệt vời. Nhưng vấn đề là ở chỗ, những “chiến thắng” này đã khiến khách hàng không thực sự mua xe tải của anh ta.

Bạn thấy đấy, tranh cãi với người khác không thực sự có ý nghĩa nhiều. Nếu bạn thua, bạn sẽ mất lập luận. Nếu bạn giành chiến thắng, người khác sẽ phẫn nộ vì bạn đã làm tổn thương niềm kiêu hãnh của họ, vì vậy bạn vẫn sẽ không thực sự chiến thắng.

Và 9 trên 10 lần, cuộc tranh cãi sẽ chỉ khiến người khác cố thủ trong lập trường của họ hơn trước đây.

Do đó, giải pháp duy nhất là tránh những tranh chấp như vậy ngay từ đầu.

Vì vậy, lần tới khi bạn gặp phải sự phản đối với ý tưởng của mình, đừng bắt đầu tranh luận để củng cố quan điểm của mình, thay vào đó hãy cố gắng chấp nhận sự bất đồng như một điều gì đó tích cực mang lại một quan điểm mới cho bạn. Rốt cuộc, nếu hai người luôn đồng ý về mọi thứ, thì một trong số họ sẽ không cần thiết.

Hơn thế nữa, hãy chắc rằng không tin tưởng vào phản ứng đầu tiên nổi lên trong con người bạn vì nó thường là một phòng thủ theo bản năng. Và bất cứ bạn làm điều gì, kiểm soát tính khí của mình!

Lắng nghe những gì đối thủ của bạn nói mà không phản kháng hay phản kháng và hứa sẽ xem xét cẩn thận suy nghĩ của họ. Cố gắng tìm các điểm  mà bạn đồng ý và tập trung vào những điểm này đồng thời tự do thừa nhận nếu bạn đã phạm sai lầm. Điều này sẽ giúp giảm khả năng phòng thủ của đối thủ.

Sau đó, cảm ơn đối thủ của bạn. Rốt cuộc, bạn có thể dễ dàng xem họ như một người bạn quan tâm đến chủ đề này và muốn giúp bạn đi đến kết luận đúng đắn.

Cuối cùng, đề nghị gặp lại vào một thời gian sau để cho phép 2 bên suy nghĩ về điều đó trong lúc này. Trong thời gian chờ này, hãy tự hỏi liệu đối thủ của bạn có thể đúng hay không và liệu phản ứng của bạn có thực sự mang lại kết quả mà bạn tìm kiếm hay không.

Bằng cách ghi nhớ những điểm này, bạn có thể tránh được những tranh luận không cần thiết.

Ngay cả Patrick J O’Haire cũng học cách tránh tranh luận, và lần sau khi một khách hàng nói với anh ta rằng họ thích một thương hiệu xe tải khác, O’Haire chỉ đồng ý. Không ngạc nhiên khi điều này khiến khách hàng khó có thể tiếp tục tranh cãi, và vì vậy cuộc trò chuyện sau đó có thể được chuyển hướng về điểm tốt của Xe tải Trắng. Kết quả là, O’Haire trở thành nhân viên bán hàng đỉnh nhất của Công ty Xe tải trắng.

Đừng bao giờ nói với người khác rằng họ sai; họ sẽ chỉ oán giận bạn

Khi Benjamin Franklin là một chàng trai trẻ, ông nổi tiếng độc đoán và có xu hướng tấn công những người không cùng quan điểm. Một ngày nọ, một người bạn cũ kéo ông ra một góc để nói rằng bạn bè sẽ bỏ rơi ông vì điều này.

Bất chấp sự liều lĩnh của mình ở tuổi này, Franklin vẫn đủ khôn ngoan để lắng nghe, và biến nó thành thói quen không bao giờ công khai chống lại người khác. Ông thậm chí còn quyết định loại bỏ hoàn toàn một số từ như “chắc chắn” và “không nghi ngờ gì” khỏi vốn từ vựng của mình bởi vì ông cảm thấy chúng quá cứng nhắc và phản ánh một tư duy cứng nhắc. Thay vào đó, ông ấy đã sử dụng những cụm từ như “tôi nhận thức” hay “tôi nghĩ”.

Bạn thấy đấy, bất cứ khi nào bạn nói với ai đó họ sai, bạn về cơ bản nói rằng, “tôi thông minh hơn bạn.”

Đây là sự tấn công trực tiếp vào lòng tự trọng của họ và họ sẽ muốn trả đũa vì bạn rõ ràng không tôn trọng ý kiến của họ.

Vì vậy, bất cứ khi nào bạn muốn bày tỏ sự phản đối của mình với ý kiến của ai đó, hãy lấy một trang từ cuốn sách của Ben Franklin và tránh những từ như “Rõ ràng là…” hay “Chắc chắn trường hợp này…”. Những từ này truyền đi thông điệp “Tôi thông minh hơn bạn”, và ngay cả khi bạn nghĩ rằng bạn thông minh hơn, bạn không bao giờ nên công khai thể hiện tâm lý này.

Nếu bạn muốn người khác đánh giá lại quan điểm của họ, thì bạn nên khiêm tốn và cởi mở hơn rất nhiều. Ví dụ bạn có thể nói: “Tôi nghĩ khác nhưng tôi có thể sai. Tôi đã sai khá thường xuyên, vì vậy hãy cùng nhau xem xét lại quan điểm này.”

Nếu bạn đóng khung sự phản đối của bạn như thế này, người khác sẽ ít chống lại hoặc phẫn nộ bạn hơn trước khi cho bạn cơ hội thể hiện quan điểm của mình. Với một chút may mắn, một cách tiếp cận mềm mại sẽ nhanh chóng biến đối thủ thành đồng minh, khiến bạn có thể thay đổi ý kiến của họ.

Hãy xem xét câu chuyện về cách tác giả ủy quyền cho một nhà trang trí nội thất để sản xuất một số màn cửa cho ngôi nhà của mình. Sau cùng, ông bị sốc bởi con số trên hóa đơn, và khi ông ấy  đề cập đến giá cho một người bạn, cô đã thốt lên rằng ông rõ ràng đã bị tính phí quá mức. Bị xúc phạm, tác giả đã bảo vệ hành động của mình, giải thích rằng giá cao là một chỉ số về chất lượng.

Nhưng sau đó, khi một người bạn khác ghé vào và nhận khen ngợi tấm màn đó, tác giả đã thừa nhận rằng ông thực sự cảm thấy mình đã trả quá cao và hối hận vì đã mua.

Cách tiếp cận tích cực này vô hiệu hóa ông ấy đến mức ông tự do thừa nhận sai lầm của mình.

Bất cứ khi nào bạn làm sai, hãy thừa nhận ngay lập tức.

Một lần, tác giả ra ngoài dắt chú chó Rex của mình đến một khu rừng gần đó. Rex thích chạy tự do và vì vậy không đeo rọ mõm hay dây xích. Thật không may, họ đã gặp một sĩ quan cảnh sát, người nghiêm khắc nói với tác giả rằng điều này là bất hợp pháp, anh ta chỉ cảnh báo ông lần này.

Tác giả đã làm theo, nhưng Rex không thích rọ mõm, vì vậy chẳng mấy chốc họ quay lại đường cũ. Đó là khi vị sĩ quan này bắt họ lại lần nữa.

Lần này, ngay cả trước khi cảnh sát mở miệng, chính tác giả đã bày tỏ rằng ông rất, rất xin lỗi, và hành động không thể chấp nhận được của ông là sai trái như thế nào.

Thông thường, cảnh sát có lẽ đã tức giận và phạt ông, nhưng nhờ sự thừa nhận tội lỗi thẳng thắn này, anh ta đã làm điều ngược lại: viên cảnh sát bắt đầu cho rằng con chó nhỏ thực sự không làm tổn thương bất cứ ai, chấp nhận lời xin lỗi của Carnegie và để họ tiếp tục trên con đường vui vẻ của họ.

Sự thật là, tất cả chúng ta đều phạm sai lầm. Và bất cứ khi nào bạn phạm phải và ai đó sắp chỉ trích bạn vì điều đó, có một cách dễ dàng để đánh cắp tia lửa của họ: thừa nhận sai lầm của bạn.

Điều này có ích vì người khác không chần chừ lập kế hoạch nâng cao lòng tự trọng của họ bằng cách chỉ trích bạn về lỗi lầm của bạn, nhưng khoảnh khắc bạn thừa nhận tội lỗi của mình, tình hình hoàn toàn thay đổi. Bây giờ, để cảm thấy quan trọng, họ không còn có thể tấn công bạn nữa mà phải thể hiện sự hào phóng bằng cách tha thứ cho bạn. Đây chính xác là những gì làm cho cảnh sát rất khoan dung trong ví dụ về Rex ở trong rừng.

Vì vậy, lần tới khi bạn nhận ra bạn sai, hãy thừa nhận nó một cách nhiệt tình. Nó sẽ tạo ra kết quả tốt hơn, và bạn sẽ thấy nó thật sự thú vị hơn nhiều so với việc tự bảo vệ mình khi người khác chỉ ra sai lầm của bạn.

Để có sức thuyết phục, hãy bắt đầu một cách thân thiện và khiến người khác nói “Có” càng thường xuyên càng tốt.

than_thien

Năm 1915, John D. Rockefeller Jr. là một trong những người đàn ông bị ghét nhất ở Colorado. Những thợ mỏ từ Công ty nhiên liệu và sắt Colorado, nơi Rockefeller chỉ huy, đã đấu tranh cho một mức lương cao hơn trong 2 năm. Kết quả thật bi thảm: cả đội đã bị luân chuyển và một số thợ đã bị đuổi việc.

Vì vậy, khi Rockefeller phải giải quyết với những thợ mỏ, ông ta ở thế yếu trong việc có cơ hội lấy lòng mọi người, những người mà chỉ vài ngày trước đó muốn thấy ông ta bị treo cổ.

Ông ấy đã chọn một chiến lược đơn giản: sự thân thiện – bài phát biểu của ông ấy sáng lên. Ông nhấn mạnh rằng ông đã tự hào và hạnh phúc như thế nào khi gặp họ và đó là một ngày quan trọng trong cuộc đời ông. Ông ấy nói về họ như những người bạn thân yêu mà ông ấy chia sẻ nhiều sự quan tâm.

Kết quả?

Những người thợ mỏ đã trở lại làm việc mà không có lời nào khác về việc tăng lương mà họ đã chiến đấu rất dữ dội.

Như ví dụ này cho thấy, sự thân thiện có thể khiến mọi người thay đổi suy nghĩ hiệu quả hơn nhiều so với sự giận dữ và cuồng bạo, vì vậy dù bạn đang cố gắng đạt được điều gì, hãy chắc chắn bắt đầu bằng một cách thân thiện.

Một kỹ thuật thuyết phục quan trọng khác là khiến mọi người phải nói “Có” ngay từ đầu.

Bắt đầu bằng cách nhấn mạnh tất cả những điểm mà bạn đồng ý với người khác và đặt câu hỏi khiến họ phải nói “Có” rất nhiều. Hãy nghĩ về nó giống như tạo động lực trong một quả bóng bi-a – thật khó để họ có thể đảo ngược phương hướng sau tất cả những câu trả lời “Có”.

Mặt khác, bạn nên tránh để người khác nói “Không”, bởi vì họ sẽ vô cùng miễn cưỡng lùi lại khỏi sự nhận định này một khi đã đưa ra.

Và đối với những người bán hàng, nhiều lần “có” có thể dịch thành nhiều doanh số hơn.

Hãy xem xét câu chuyện của Eddie Snow, người đã tài trợ cho một số khóa học của tác giả. Ông Snow quan tâm đến việc thuê một cây cung từ một cửa hàng săn bắn, nhưng nhân viên bán hàng nói với ông điều này là không thể. Tuy nhiên, sau đó nhân viên bán hàng bắt đầu nhận được câu trả lời “Có” (“rồi”, “đúng”, “ok”,…).

Nhân viên: “Ông đã thuê cung trước đây chưa?”

Mr Snow: “Rồi.”

Nhân viên: “Ông sẽ phải trả khoảng $25 đến $30”

Mr Snow: “Được thôi.”

Nhân viên: “Chúng tôi có các bộ cung được bán với giá $34.95, vì vậy ông thực sự có thể mua một bộ chỉ cần trả thêm $4.95 so với chi phí cho một lần thuê, đó là lý do chúng tôi không cho thuê chúng nữa. Như vậy hợp lý chứ. ”

Mr Snow: “Vâng.”

Ông Snow không chỉ mua cây cung mà còn trở thành khách hàng thường xuyên của cửa hàng.

Vì vậy, lần tới khi bạn cảm thấy muốn nói với ai đó họ sai, hãy bắt đầu một cách thân thiện và hỏi một câu hỏi nhẹ nhàng để khiến họ nói “Có”.

Để thay đổi người khác, hãy bắt đầu bằng lời khen ngợi và liên tục không tiếc lời khen với họ

Khi William McKinley ra tranh cử tổng thống vào năm 1896, một nhà viết kịch đã chuẩn bị một bài phát biểu chiến dịch cho ông mà McKinley biết sẽ bị đưa ra nhiều lời chỉ trích. Vấn đề là nhà văn tin rằng bài phát biểu rất tuyệt vời.

Vì vậy, McKinley cần viết lại nhưng ông không muốn làm tổn thương cảm xúc nhà văn hay sự nhiệt tình của anh ta.

Thay vì bắt đầu bằng một lời từ chối, McKinley bắt đầu bằng cách khen ngợi, giải thích rằng bài phát biểu thật tuyệt vời và nó sẽ hoàn hảo trong nhiều dịp. Nhưng trong dịp đặc biệt này, một loại bài phát biểu khác sẽ cần thiết hơn.

Kết quả của sự khởi đầu nhẹ nhàng này là sự nhiệt tình của người viết bài diễn thuyết, nhưng anh ta vẫn về nhà và viết lại bài phát biểu theo đề nghị của McKinley.

Câu chuyện này cho thấy một bài học quan trọng: cũng giống như một thợ cắt tóc thoa bọt lên khuôn mặt của một người đàn ông trước khi cạo để làm quá trình thoải mái hơn, vì vậy nó dễ dàng hơn cho chúng ta khi nghe những điều không thoải mái sau khi nhận được lời khen ngợi. Hãy ghi nhớ điều này bất cứ khi nào bạn muốn ai đó thay đổi.

Bạn cũng không nên dừng lại ở lời khen ban đầu. Hãy nhớ khuyến khích người khác và khen ngợi họ cho mọi cải tiến họ thực hiện, cho dù nhỏ như thế nào. Điều này sẽ thúc đẩy và làm cho họ có vẻ dễ dàng thực hiện thay đổi mà bạn mong muốn.

Hãy xem xét câu chuyện của Keith Roper, người điều hành một cửa hàng in. Một ngày nọ, anh nhìn thấy vật liệu có chất lượng đặc biệt cao được sản xuất bởi một nhân viên mới. Nhân viên mới đến nay dường như có một thái độ không tốt, và trên thực tế, Roper đã xem xét việc chấm dứt hợp đồng làm việc của anh ta.

Nhưng bây giờ, Roper có thể nói chuyện với nhân viên bằng lời khen ngợi trung thực. Anh ấy không chỉ nói rằng công việc đó “tốt”, anh còn đi sâu vào chi tiết cụ thể tại sao nó lại vượt trội và điều này có ý nghĩa gì với công ty. Những loại đặc thù làm cho lời khen cảm thấy chân thành hơn.

Kết quả?

Thái độ của chàng trai trẻ thay đổi hoàn toàn và trở thành một trong những công nhân tận tụy và đáng tin cậy.

Như bạn có thể thấy, khả năng củ mọi người bị suy giảm dưới sự chỉ trích nhưng nở hoa dưới sự khuyến khích. Vì vậy, lần tới khi bạn cần thay đổi nhận thức của ai đó, hãy hào phóng vài lời khen với họ.

Khi thu hút sự chú ý đến sai lầm, hãy làm điều đó một cách gián tiếp và nói về lỗi của bạn trước.

Một buổi sáng, Charles Schwab đang đi bộ qua một trong những nhà máy thép của mình thì anh ta nhận thấy một nhóm công nhân đang hút thuốc ngay dưới biển hiệu “Không hút thuốc”.

Thay vì đối đầu trực tiếp với những người đàn ông về sự vi phạm này, anh ta đưa cho họ mỗi điếu xì gà và nói rằng anh ta sẽ đánh giá cao nếu họ hút thuốc bên ngoài. Bởi vì anh ta đã chỉ ra sai lầm của họ rất khéo léo thay vì mắng mỏ họ, những người đàn ông có lẽ cảm thấy rất ngưỡng mộ và cảm tình với Schwab.

Bạn thấy đấy, Schwab biết rằng việc chú ý đến những sai lầm một cách gián tiếp khiến mọi người dễ dàng thay đổi nhận thức của họ hơn.

Để làm điều này, ngay cả những thay đổi tinh tế trong những điều bạn nói là đủ. Lần tới khi bạn có kế hoạch bắt đầu bằng lời khen nhưng sau đó lại nói “… nhưng …” và tiếp tục với những lời chỉ trích, hãy nghĩ về cách bạn có thể hình thành những lời chỉ trích nhẹ nhàng hơn với từ “và”.

Ví dụ, thay vì nói với con bạn: “Số điểm của con trông tốt đấy, nhưng đại số của con vẫn chậm chạp,” hãy thử nói rằng “Điểm của con trông tốt đấy, và nếu con tiếp tục chăm hơn với đại số của mình, nó sẽ tiến bộ nhanh thôi!”

Ngoài cách tiếp cận gián tiếp này, bạn sẽ thấy mọi người dễ tiếp nhận hơn nếu bạn bắt đầu bằng cách nói về những sai lầm của chính mình.

Chẳng hạn, khi Clarence Zerhusen phát hiện ra cậu con trai 15 tuổi David đang hút thuốc, anh ta đã không yêu cầu cậu bé dừng lại. Thay vào đó, Zerhusen giải thích bản thân anh đã bắt đầu hút thuốc sớm như thế nào và trở nên nghiện nicotine đến mức gần như không thể dừng lại, mặc dù anh bị ho và khó chịu. Kết quả của việc nói về sai lầm của chính mình trước tiên khiến David đã xem xét lại và không bao giờ hút thuốc.

**Thông điệp trong cuốn sách này là:**

Để khiến bản thân được yêu quý, hãy mỉm cười, lắng nghe và nhớ tên của người khác. Con người khao khát sự đánh giá cao vì vậy hãy cho họ chìm đắm trong điều đó và nói về những gì quan trọng đối với họ. Tránh tranh luận và không bao giờ chỉ trích người khác vì điều này sẽ không giúp bạn có được hướng đi đúng. Nếu bạn muốn ai đó thay đổi, hãy xa hoa và hào phóng với lời khen ngợi của bạn, khuyến khích họ với mọi tiến bộ họ đạt được. Thừa nhận sai lầm của bạn một cách công khai và chỉ gọi sự chú ý đến lỗi lầm của người khác một cách gián tiếp.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *